Hãy tượng tượng cảnh trường em sau 10 năm gặp lại

8 Tháng 5 2015

 
Đề bài: Hãy tượng tượng cảnh trường em sau 10 năm gặp lại

 

Bài Viết Tham Khảo

Ngày…tháng…năm, thế mà đã mười năm rồi đấy, kể từ cái ngày khai trường đầu tiên để bắt đầu những  bước đi đầu tiên vào đời của một cô bé. Tôi bây giờ đã là một cô gái mười sáu tuổi, đã là một cô học sinh của trường chuyên của Tỉnh nhưng vẫn mãi không quên được ngôi trường -  nơi đã cho tôi những viên gạch đầu tiên để xây dựng tương lai.

Đã mười năm kể từ ngày tôi chập chững những bước chân đầu tiên đến lớp, có lẽ không nhờ buổi họp lớp cấp một hôm nay thì tôi cũng không có dịp để thăm lại trường xưa, thăm lại những người thầy người cô của tôi. Sân trường sang mai còn vương vấn một đám sương long lanh và những tia nắng đầu tiên cũng đang bức phá màn mây để soi rọi cả bầu trời. Cảnh sân trường vẫn vậy, vẫn trong lành như buổi sớm mai ngày khai giảng mười năm về trước. Sân trường bây giờ được mở rộng hơn rất nhiều, những tán cây cũng đã cao lên và sum suê cành lá, những bồn hoa được trồng rất cẩn thận, những khóm hoa “học trò” thi nhau khoe sắc như những khuyến khích mỗi cô nhóc cậu nhóc đạt được nhiều điểm mười hơn. Trong trường cũng có rất nhiều hàng ghế đá của các khóa học sinh ra trường tặng cho nhà trường làm lưu niệm, riêng khóa chúng tôi cũng có ba hàng ghế được đặt ở chính giữa sân, dưới tán cây bàng có hai mươi năm tuổi.

 
Hãy tượng tượng cảnh trường em sau 10 năm gặp lại
Hãy tượng tượng cảnh trường em sau 10 năm gặp lại

Những lớp học cũng đã được xây dựng lại gần như mới hoàn toàn, trong phòng học được trang bị đầy đủ trang thiết bị và đồ dùng dạy học cho học sinh và thầy cô giáo. Mỗi phòng học đều có thiết bị đầy đủ phục vụ cho cả lớp nhạc và lớp họa, không như hồi chúng tôi còn học, mỗi khi đến giờ ca nhạc hay vẽ tranh đều phải đến một phòng học khác, vừa đông vừa chật chội, thiếu trang thiết bị tuy nhiên cô trò vẫn học rất hang say. Về trường hôm nay tôi mới nhận ra rằng mình nhớ trường nhớ lớp biết bao nhiêu, nhớ mùi bảng đen phấn trắng, nhớ mùi vị của những quả bàng xanh, nhớ mùi của bức tường ẩm mốc xanh rêu, nhớ bài học vỡ lòng của cô giáo, nhớ những trưa hè nắng gắt chơi đuổi bắt với lũ bán… Tất cả đều làm tôi nhớ đến một tuổi thơ với mái trường đầy những kỷ niệm.

Bây giờ, tôi đã là một cô thiếu nữ, không còn là một cô bé tóc ngắn mặt đen nhẻm và khóc nhè hồi xưa nữa, rồi mai đây tôi sẽ phải vững bước trên đường đời, và có lẽ sẽ có nhiều thứ đổi thay, nhưng trong tôi tình cảm với ngôi trường này vẫn sẽ không bao giờ thay đổi. Ngôi trường dù có đổi thay, có hiện đại bao nhiêu trong mắt người khác đi nữa thì đối với tôi nó vẫn chỉ có một mùi vị, màu sắc duy nhất – mùi của kỷ niệm và màu của yêu thương!